Phó đạo diễn nói. "Không cần đâu, tôi tự mình đuổi theo cũng được.". Nữ nhân viên kia vội vội vàng vàng nói rồi bước ra ngoài. "Ninh Tịch, sao rồi?". Từ Thao đứng chờ ngoài của thấy Ninh Tịch bước ra thì lập tức hỏi thăm. Ninh Tịch cân nhắc một chút rồi Quả bứa giảm cân không? Công dụng thần kỳ từ quả bứa khiến nhiều người không khỏi ngỡ ngàng. Tác giả: Ngọc Bích. Bứa là một loại trái cây cùng họ với măng cụt, là loại trái cây nổi tiếng ở vùng Tây Nam nước ta. Từ xa xưa, nó đã được coi là cây thuốc quý Cung nữ đánh liều trộm gối của Từ Hi Thái hậu: 64 năm sau con cháu mới phát hiện bí mật kinh hoàng. Bản tin BĐS 13/10/2022: Thị trường bất động sản Hà Nội trầm lắng. Lạm phát Mỹ đạt đỉnh trong 4 thập kỷ: Khả năng Fed nâng lãi suất 75 điểm cơ bản tăng cao. Thị Thiếu niên trần phong, đan điền như thiết, vô pháp tu luyện, nhận hết mắt lạnh. Ngẫu nhiên đến chí tôn long huyết, thần bí cổ đỉnh, từ đây nghịch thiên quật khởi, ngang trời xuất thế! Kiều tiếu yêu hồ, lãnh ngạo nữ hoàng, Ma môn yêu nữ, Thần tộc công chúa, tất Mặt nạ sủi bọt thải độc ngày càng hot và chiếm lĩnh thị trường mask làm đẹp da hiện nay. Có nên dùng mặt nạ sủi bọt không, và hiệu quả của nó tới đâu, có tốt như mặt nạ giấy không? Xem thêm Về phần lập tức có thể ngưng tụ ra 1000 cái trận phù, càng là hiếm thấy. Chớ nói chi là đạt tới mấy ngàn! Sau đó, những trận phù này tại dưới sự khống chế của Triệu Tử Hào, ngưng tụ thành từng cái trận đồ thần bí. "Ngưng phù thành trận!" Chương 12. Điện thoại thế nhưng là Phó Thị tập đoàn nhân sự bộ đánh lại đây, ý tứ chính là làm nàng đi một chuyến công ty. Hạ Thần Hi có chút kinh ngạc, hiển nhiên nàng trăm triệu không nghĩ tới, Phó Thị tập đoàn nhân sự bộ sẽ gọi điện thoại cho nàng. Trong lúc 8Ttb. Đây là một bộ truyện khôi hài về chuyện bắt một cô hồn dã quỷ có đạo hạnh ngàn năm, trong một lần đói bụng ăn quàng một con lệ quỷ nên cô bị phạt, vài đạo sấm sét đánh xuống tưởng đã hồn bay phách tán, nhưng không ngờ sau khi tỉnh lại, cô lại thấy hồn mình nhập vào thân xác của một cô gái bị ngã trên lên đường tìm về mộ của mình bởi vì mộ của cô chôn cất rất nhiều khó báu, nhưng cô đã hỏi rất nhiều người và nhiều quỷ rồi nhưng không ai biết Mạc Sơn nằm ở đâu cả. Vì đã làm người rồi nên muốn tìm mộ cô cần phải có tiền thì may đâu mới tìm được, nhưng hiện nay cô là người nghèo kiết xác... Duy Nhất lập tức cảm thấy thân thể nặng nề của Lãnh Ngạn đè lên mình.“Lãnh Ngạn! Anh không giữ chữ tín! Anh bội ước!” Nói trước khi anh ly hôn chúng ta chỉ làm bạn bè!” Duy Nhất cong môi liều mạng giãy giụa thân thể.“Em cảm thấy chúng ta thật sự chỉ làm bạn bè sao?” Đầu lưỡi ẩm nóng của anh liếm qua gương mặt lòng Duy Nhất cũng bắt đầu run rẩy, sợ mình trầm luân trong sức nóng của anh, hai tay chống lên ngực cứng rắn, rụt cổ lại né tránh, “Đừng liếm! Giống như Only vậy!”Lãnh Ngạn biết chỗ mẫn cảm nhất của cô chính là ở vành tai, ngược lại ngậm lấy vàng tai cô mút rồi khẽ cắn, nóng ướt mút vào khiến cô tê dại từng cơn, lan ra bốn phía, hàm răng thỉnh thoảng thổi hơi mạnh vào làn da hơi đau khiến Duy Nhất không ngừng run rẩy, thở gấp liên tục.“Ưmh ưmh…. Không cần… Lãnh Ngạn…” Thân thể và tư tưởng của Duy Nhất đều chống lại Lãnh là người đàn ông cô yêu sâu đậm, giữa bọn họ đã sớm có da thịt thân thiết, cô cũng khát vọng được anh yêu nhiệt liệt, nhưng về mặt hình thức anh vẫn là chồng của người khác, trước kia không biết thì thôi, nhưng bây giờ một khi đã biết, tại sao có thể yên tâm thoải mái yêu cùng người yêu mới?Cô cự tuyệt yêu kiều biếng nhác cũng không thể ngăn cản nhiệt tình bành trướng của Lãnh Ngạn, môi từ bên tai cô chuyển lên môi, ngọn lửa rốt cuộc đốt trong Nhất biết, miễn dịch của mình với anh gần như bằng không, cô hoàn toàn không thể chống lại anh, nhưng mà, tại sao khi nhắm mắt hưởng thụ vuốt ve của anh, đồng thời mây đen không cách nào nói rõ sẽ bao phủ cô thật chặt? Cùng lúc đó, trên lông mi không giải thích được lăn giọt nước mắt?Khi Lãnh Ngạn say mê cho cô triền miên, chất lỏng mặn mặn tràn vào cánh môi anh, anh kinh động, dừng động tác lại, ôm chặt Duy Nhất, mút lệ trên mặt cô.“Xin lỗi, anh không suy nghĩ đến cảm nhận của em… Anh quá ích kỷ!” Gò má của anh dán lên khuôn mặt vẫn còn nước mắt của cô, chỉ cảm thấy hoàn toàn lạnh lẽo…Duy Nhất “Oa” một tiếng khóc lên. Nói thật, cô cực khổ, không chỉ thân thể cực khổ, gánh nặng trên tư tưởng còn nặng hơn, kể từ sau khi bởi vì sự kiện pethidine chủ động trở lại bên Lãnh Ngạn, cô đã chuẩn bị gánh chịu tất cả khổ cực mệt mỏi, chăm sóc Lãnh Ngạn rất vất vả, không sao, cô có thể nhịn, hơn nữa, có thể chăm sóc người mình yêu là một hưởng thụ, nhưng mà, khổ sở trong lòng cô cũng khó có thể nói nên lời. Ở trước mặt cô, cô hoàn toàn không nhận ra một tia hy vọng, ít nhất, theo ý cô, khả năng Lãnh Ngạn và Tĩnh Lam li dị gần như không có, như vậy thì cảm giữa cô và Lãnh Ngạn làm sao bây giờ?Có lúc, cô thật sự nghĩ, nếu cô không yêu Lãnh Ngạn thì tốt bao nhiêu, như vậy, lúc này rời khỏi anh, cô sẽ không cảm thấy khổ sở, càng sẽ không không nỡ, nhưng khả năng cô không yêu anh lại gần như bằng không. Chẳng lẽ ông trời thật sự trêu người sao? Cô không thể rời bỏ anh, anh không thể rời bỏ cô, nhưng giữa bọn họ vẫn tồn tại cô ta… Lúc anh không ở bên cạnh cô, nhớ đến anh muốn khóc, nhưng anh ở bên cạnh cô rồi lại không thuộc về cô, ai có thể trải nghiệm nỗi đau đớn này?Mà cô lại không thể nói cho bất kỳ ai về tất cả, không ai chia sẻ với cô, hơn nữa, cô còn gạt Lãnh Ngạn, không để cho anh nhìn ra chút đầu mối nào, nhưng người này, rốt cuộc có bao nhiêu nhẫn nại?Rất nhiều rất nhiều lần, cô muốn hỏi, Lãnh Ngạn, rốt cuộc tương lai của em là gì?Nhưng mỗi một lần, lời nói đến khóe miệng lại thu về, nhìn thấy khuôn mặt tái nhợt của anh, cô đau lòng, cô không đành lòng, cô không muốn ép buộc anh…Cô vẫn luôn không đồng ý đòi hỏi của Lãnh Ngạn, cô không biết mình làm như vậy có phải gọi là già mồm cãi láo không, rõ ràng đã sớm là người của anh, lúc này còn giả bộ thanh cao cái gì?Nhưng cô thật sự không cách nào thuyết phục mình, vào thời điểm như vậy, để cho bản thân rơi vào mê loạn, khiến quan hệ vốn hỗn loạn càng thêm rối rắm không rõ vì tiếng khóc của cô mà Lãnh Ngạn đau lòng, nhưng chỉ ra sức lau nước mắt cho cô, “Duy Nhất, tha thứ cho anh, sau này sẽ không, đảm bảo sẽ không.”Duy Nhất giống như phát tiết tất cả uất ức và âm thầm chịu đựng của quãng thời gian này ra ngoài, không khóc thì thôi, vừa khóc đã không cách nào kiềm hãm. Cô là phụ nữ, một người phụ nữ mới hai mươi tuổi, muốn bả vai cô phải gánh vác bao nhiêu đây?Cô hy vọng dường nào có thể nũng nịu một chút giống như các cô gái khác, đòi chút thương yêu, nhưng cô không thể, người đàn ông trước mắt càng dễ dàng bị thương hơn cô…Có lẽ mình lựa chọn sai rồi? Cô tự hỏi trong lòng, nhưng mà, ai tới nói cho cô biết tình yêu đúng sai? Oán hận lúc trước lại cố tình gặp người này… Giống như lần đầu tiên cô khóc trước mặt Lãnh Ngạn, cô khóc đến không có hơi sức khóc lên, mới thút thít dừng lại, tiếng khóc trầm thấp vang vọng trong ngực Lãnh Ngạn.“Lãnh Ngạn, em có thể hỏi anh một chuyện không?” Cô thử Ngạn nhìn ánh mắt ray rứt trong mắt cô mà đau lòng, anh hiểu băn khoăn của Duy Nhất, trong khoảng thời gian này, cô chưa bao giờ nói tới chuyện của Tĩnh Lam, nhưng không nói lên cô không để ý, chỉ sợ ép anh.“Bé ngốc! Anh hy vọng em biết, anh và em là hai người cùng chung nhịp thở, tất cả lo lắng của em cũng nên nói cho anh biết! Anh là người đàn ông của em! Em không dựa vào thì còn dựa vào ai?” Anh nắm lấy bả vai bé nhỏ của cô, nghĩ đến cô gái trẻ hai mươi tuổi, vì anh gánh vác đau khổ của anh, giúp anh bước ra khỏi lo lắng, còn chưa từng oán giận, mà lúc này anh đang ở giai đoạn không thể cho cô yên ổn, bảo anh sao không đau lòng?Anh và cô là hai người cùng chung nhịp thở sao?Duy Nhất nghe giọng nói trầm thấp cuốn hút của anh, nghĩ đến ban đầu mình bị giọng nói này của anh làm rung động, nghĩ đến áp lực công việc của anh, sinh hoạt khó khăn, cũng không nhẫn tâm hỏi ra lời, cuối cùng lắc đầu, rớt nước mắt nói, “Không có, không có gì, ngủ đi, em mệt rồi…”Lãnh Ngạn hô hấp nặng nề, nhẹ nhàng vuốt ve trán cô, “Cô bé ngốc, anh biết em muốn hỏi gì, có phải muốn hỏi anh, lúc nào mới có thể khôi phục tự do, lúc nào mới có thể cưới em?”Thì ra không phải anh không biết nỗi sầu lo của cô!Duy Nhất níu áo sơ mi của anh, không gật đầu cũng không lắc đầu, cô là một người phụ nữ bình thường, người phụ nữ nào lại không muốn cam kết?“Anh sẽ tăng tốc độ! Tuần này bác sỹ Lục mang Tĩnh Lam đi kiểm tra tình huống cũng không tệ lắm, các hạng mục chỉ tiêu tương đối bình thường, đợi sau khi cô ấy ổn định thêm chút nữa, anh sẽ nói chuyện này ra, em không cần cảm thấy băn khoăn, anh sẽ tìm người bảo vệ cô ấy, không để cho cô ấy tự làm mình bị thương…”Lời cam kết của Lãnh Ngạn ở bên tai, cô nén lệ mỉm cười với anh, tin tưởng chứ?Cô tin tưởng… Giới thiệu Ebook Tác giả Cát Tường Dạ Thể loại Ngôn Tình, Tiểu thuyết Nguồn Sưu tầm; Editor Puck Trạng thái FullGiới thiệu truyệnTrai lớn lấy vợ, gái lớn gả chồng vốn dĩ là lẽ đương nhiên, cô gái trong truyện Thần Bí Lão Công Không Thấy Mặt cũng đã đến tuổi gả đi nhưng là cô tự gả bản thân hay đúng hơn là bán thân mình cho người xa lạ mà cô chưa từng thấy cô kết hôn, không cha mẹ, người thân, bạn bè chúc phúc đến cả chú rể cũng không thấy mặt, chỉ có mình cô lặng lẽ. Nhưng đêm tân hôn lại là sự thực, không có ánh sáng, không âu yếm dịu dàng, không xa hoa diễm lệ, không có tất cả chỉ có màu đen che phủ vì cô bị bịt mắt; tất cả chỉ có người đàn ông biến cô thành sự phụ nữ là có thực, hiện vụ chính của cô là nối dõi tông đường cho anh ta, chỉ cần thế thôi, mỗi tuần một lần đợi hắn đến cưng chiều, ân ái, những tưởng đến đây là hết nhiệm vụ và trách nhiệm, nhưng là khi cô cùng bạn thanh mai trúc mã đi dự tiệc thì chợt phát hiện ra có người theo dõi mình, nhìn mình với ánh mắt thực đáng sợ. Đọc truyện ngôn tình này các bạn sẽ thấy chút bá đạo, lạnh lùng của nam chính, chút ương bướng và nhút nhát của nữ chính giống như những truyện ngôn tình điển hình khác, nhưng dưới ngòi bút của Cát Tường Dạ truyện dường như sống động và lôi cuốn bạn đọc hơn. Hắn ta là ai? Là tỷ phú lạnh như núi băng trong truyền thuyết Lãnh Ngạn sao? Cùng theo dõi truyện để tìm câu trả lời cho nữ chính của chúng Ebook Thần Bí Lão Công Không Thấy Mặt – Cát Tường Dạ FullEbook Thần Bí Lão Công Không Thấy Mặt – Cát Tường Dạ – Full Epub – FullEbook Thần Bí Lão Công Không Thấy Mặt – Cát Tường Dạ – Full Prc/Mobi – FullEbook Thần Bí Lão Công Không Thấy Mặt – Cát Tường Dạ – Full Pdf – Full Làm việc ở quán mì được bao ăn bao ở, Cố Phi Âm nghĩ rằng mình có thể làm lâu dài, tiết kiệm được chút lộ phí, nào ngờ đến ngày thứ ba đã bị đuổi, ngay cả công việc phát truyền đơn cũng mất luôn rồi, hiện giờ việc ăn ở cơ bản nhất cũng là một vấn đề. Ăn thì cô có thể tạm bợ một chút, không đói bụng là được, còn nơi ở thì khá khó khăn, phòng ở rẻ nhất cũng phải vài trăm tệ, nếu đi thuê nhà thậm chí còn phải trả cả nghìn tệ! Cô tiếc tiền, thế nên lúc mới đến đây cô đều lẻn vào ở tạm trong cao ốc bỏ hoang bên bờ sông. Cô vốn định hỏi thăm Mạc Sơn ở nơi nào, tiết kiệm một ít tiền là có thể trực tiếp bắt xe về đến mộ cô, nơi đó cất chứa tài sản cô đã cất giấu mấy năm qua . Sống ở đó cũng không cần trả tiền thuê nhà. Ai mà ngờ được người ở đây chưa ai nghe nói qua địa danh nào tên Mạc Sơn cả! Trên bản đồ cũng không có! Kế hoạch của cô thế là cũng đi tong luôn. Bây giờ cô cũng không thể ngồi trên núi hít gió trời mà sống, đành phải đi tìm một công việc có thể bao ăn bao ở mà thôi. Tiếc rằng công việc ở nhân gian yêu cầu quá cao,cho nên cô trở thành người thất nghiệp. Còn phải tốn tiền đi làm lại cái răng cửa, không biết có đắt hay không. Nếu không tìm được việc, những tháng ngày này biết sống sao đây. Buổi tối, cô bọc giường bằng chăn bông, co người nằm cao ốc bỏ hoang ngủ một đêm. Chăn bông này là cô bỏ ra năm mươi tệ mua trong cửa hàng tạp hoá, thế là hết một ngày tiền lương, đắp chăn ngủ cũng khá ổn, trùm chăn lên kín đầu cũng không lạnh như trước nữa. Có điều nhà hàng xóm bên cạnh cứ “binh binh bốp bốp” cả đêm, vừa chạy vừa nhảy đến khi trời sáng mới dừng lại. Cô dù sao cũng là người ngoài, làm sao dám đi sang nhắc nhở cô gái hàng xóm giữ trật tự. Hôm nay cô thức dậy từ khi trời còn chưa sáng, rửa mặt xong ra ở tiệm bánh bao mua hai bánh bao thịt , sau đó bèn đi tới bệnh viện. Lúc tới bệnh viện cô bị biển người tấp nập ở đây dọa cho giật mình. Chờ đến khi cô vất vả chen được vào bên trong, xếp hàng hơn hai tiếng mới lấy được số thứ tự khám bệnh. Xếp hàng cũng phải xếp đến tận buổi chiều mới được. Lại một lần nữa cô cảm nhận được khó khăn vất vả của loài người, sống không dễ dàng, sắc mặt cô cũng dần trở nên nặng nề. Cơm trưa của cô là cơm hộp mua mười tệ trước cửa bệnh viện, hai món mặn một món chay, cơm thì có thể lấy nhiều thêm một chút. Bà chủ rất tốt bụng, còn ép đầy hộp cơm cho cô. Cố Phi Âm nhìn bà mỉm cười cảm kích —— cô bây giờ cũng biết, răng cửa đã gãy mất tiêu rồi thì không thể tùy tiện cười nhe răng ra nữa. Bà chủ rùng mình một cái, chỉ thấy cô gái tóc dài miễn cưỡng lộ ra nụ cười u ám nhìn qua giống như là hết hy vọng rồi, có thể là bị bệnh nan y, tay run lên, lại ép thêm cho cô chút cơm nữa. Cố Phi Âm cảm động cực kỳ, liền quyết định sau này sẽ tới chỗ này ăn cơm trưa, dù gì thì giá cả khá rẻ mà khẩu phần lại đầy đủ nữa. Mãi đến khi Cố Phi Âm bưng cơm hộp đi xa, trước hàng cơm của bà chủ mọi người mới tụ lại lần nữa. Cố Phi Âm tay bê cơm hộp, tìm trong bệnh viện hồi lâu cũng chưa tìm được chỗ trống để ngồi, ngay cả bậc rào bụi hoa bên ngoài cũng ngồi kín người rồi. Không có cách nào khác cô đành phải tìm cái góc tường ngồi xổm. Tiếc là chẳng được bao lâu ngay cả góc tường này cũng có người muốn tranh với cô. Một chàng trai bò tới khóc lóc bên cạnh cô, huyết lệ chảy đầy đất , suýt chút nữa làm ướt hết đôi giày bông mới mua của cô —— Cô không muốn đi giày bông ẩm ướt chút nào! Cố Phi Âm cẩn thận dịch sang bên cạnh, nhường cho cậu ta một chút, cô không có cách nào khuyên cậu ta đừng khóc nữa, sợ quấy rầy lúc cậu đang đau lòng. Huống chi cậu ta còn mất hai cái chân, đối với một con ma tàn tật cô cũng lười so đo. Cố Phi Âm nhanh chóng ăn hết cơm hộp, nhường lại góc tường này cho cậu ta sau đó đi tới khoa răng hàm mặt tiếp tục xếp hàng. Việc cấp bách trước mắt vẫn là xử lí ổn thỏa cái răng cửa này đã. …… Đương nhiên cô ngàn lần không nghĩ đến, trồng cái răng cửa giá rẻ nhất cũng sáu-bảy nghìn! Cố Phi Âm thật sự không nghĩ đến, răng cửa bình thường như vậy đắt đến thế, đem toàn bộ tài sản đưa ra cũng không đủ, cô nghiêm mặt"Không có cái nào rẻ hơn sao?" Nha sĩ nhìn ánh mắt cô gái tóc đen dài, gương mặt xanh trắng yên tĩnh, dáng dấp đáng thương, khiến người ta không nhịn được trong lòng bồn chồn" Răng của cô rơi cả cái ra, còn phải chữa cả hàm, chỉ bọc răng đã hai-ba nghìn, hơn nữa hàm răng theo cô cả đời, kỳ thật tôi đề nghị cô đừng dùng loại quá rẻ, nếu không rất dễ gặp sự cố, còn có thể bị thương lợi, lúc quay lại bệnh viện còn phiền hơn, cô cũng chịu đau rồi, không bằng làm một lần..." Nói xong lời cuối, nha sĩ nghẹn lại âm thanh, không hiểu sao cảm thấy bên người lạnh hơn nhiều, tóc đen dài buông xuống gò má hình thành bóng mờ, vì cô vẽ nên một vệt sắc thái trầm, chỉ thấy cô giơ tay che miệng, cau mày nói "Biết vậy lúc ăn bánh tôi đã cẩn thận một chút" Nha sĩ"...?" Ăn bánh cũng làm rơi mất răng cửa, bánh này làm từ sắt phải không? Cố Phi Âm biết vậy chẳng làm, vào lúc này cô càng cảm kích hai người tốt Tất Hằng và Tưởng Long, nếu bọn họ không ra tay giúp đỡ, không biết cô còn rơi mất mấy cái răng cửa đắt đỏ như vậy, bán cô đi cũng không mua được một cái, công việc thì phải làm sao bây giờ? "Vậy trước tiên tôi không trồng răng nữa, có cách nào để tôi tạm đem lỗ trống răng cửa bù vào không? Cho dù không bù vào nhưng khi người khác nhìn sẽ thấy tôi có răng cửa, sẽ không ảnh hưởng hình tượng... Tôi nói vậy ông hiểu không? Tôi không muốn người khác thấy tôi không có răng cửa, tốt nhất là giá rẻ chút" "... Một cái răng giả rẻ nhất cũng hai-ba trăm" "... Hết cách, cho tôi một cái răng giả trước đã" Lúc Cố Phi Âm cầm răng giả ra khỏi bệnh viện thì sắc trời cũng đã tối, cô rũ mái tóc màu đen xếp hàng ở cửa bệnh viện mua cơm hộp, gió lạnh đến mức cả người rét căm căm. Bà chủ thấy cô gái tóc dài đã tới lúc trưa bây giờ buổi tối lại đến, vẫn ủ rũ đứng đó như buổi trưa, những người xung quanh đều tránh xa cô ba bước, mặt cô vàng vọt như tuyết, nhìn qua còn có vẻ bình thường nhưng ánh mắt đen tuyền thanh thoát lại có vẻ không đàng hoàng, đặc biệt là miệng cô còn thiếu… Bà chủ run rẩy xới thêm cho cô một thìa cơm nữa, sau đó bà tự nhiên thấy trên mặt cô gái đó có vẻ thoả mãn và cảm kích? A, có lẽ đã nghèo đói còn bị bệnh nặng nên mới có cảm giác âm trầm như vậy. Bà chủ quay đầu liếc nhìn một cái, quả nhiên thấy cô gái tóc dài ngồi xổm bên cạnh ăn cơm. Ôi, thật đáng thương… Còn chưa kịp cảm thán xong thì cô gái tóc dài đã quay đầu lại, đôi mắt đen tuyền nhìn bà, khoé miệng cứng đờ nhưng có vẻ thân thiện “He he.” Bà chủ cả kinh, không dám nhìn nữa. Cố Phi Âm cảm thán bà chủ đúng là người tốt, cơm chiều cũng có thể đến đây ăn. Cô thoả mãn cầm cơm hộp, lại thấy người đàn ông vừa bò vừa khóc lóc đuổi theo ai đó, máu từ chỗ cụt trên hai chân chảy ra lênh láng khắp đường mà cô nhìn thấy lúc trưa. Lần này bên cạnh hắn còn một nữ quỷ áo đỏ, nữ quỷ kia bay lơ lửng giữa không trung, dáng vẻ vui sướng nhìn người khác gặp hoạ, cứ như đang xem kịch. Cố Phi Âm chăm chú quan sát, phát hiện người mà gã đàn ông đuổi theo chính là một đôi nam nữ, người phụ nữ đó đang mang thai, người bên cạnh đỡ cô chắc là chồng cô ấy, hai người bước lên xe, thấy chiếc xe rời đi thì người đàn ông vừa bò vừa đuổi theo gào lên thê lương. Nữ quỷ áo đỏ che miệng cười, gã đàn ông càng gào to thì cô ta cười càng sung sướng. Cố Phi Âm nhìn cô ta bay tới bay lui thì không khỏi có chút ngưỡng mộ, lúc trước cô cũng từng bay được như vậy, muốn đi đâu thì chỉ cần bay một tí là tới, chẳng cần phải cuốc bộ như bây giờ, hai chân đi lại nhiều vừa đau vừa sưng tấy cả lên, đương nhiên, không có răng cửa cũng không phải chuyện gì to tát… Có lẽ là cô nhìn quá chăm chú nên cô gái đang bay giữa không trung cảm nhận được, đột nhiên quay đầu, đôi mắt lạnh lẽo nhìn về phía cô, sau đó hít vào một ngụm khí lạnh - cô gái mặc áo đen đang ôm cơm hộp ngồi xổm ở ven đường sao lại dùng ánh mắt hâm mộ đó nhìn mình? Tuy rằng có lẽ cô ấy không nhìn ra cái gì nhưng lại làm cô cực kỳ không thoải mái, còn vừa nhìn cô vừa và cơm, miệng nhai nhồm nhoàm, cứ như nhai luôn cô với cơm… Nữ quỷ áo đỏ có vẻ lúng túng “…Cô thấy tôi à? Cô là ai? Chẳng lẽ cô cũng tới bắt tôi?” Cố Phi Âm kỳ quái liếc cô ta một cái, cô bắt cô ta làm gì? Nhưng mà cô nhanh chóng nghĩ đến cái gì đó, mỉm cười thân thiện “Chào cô, tôi thấy cô có vẻ rất quen thuộc với chỗ này, cô biết nhà xác ở đây còn tuyển người làm không?” Nữ quỷ áo đỏ “…?” Nữ quỷ áo đỏ nản lòng “Công việc? Cô đang tìm việc à?” “Đúng vậy, bây giờ khó tìm việc quá, tôi muốn tìm việc gì đó không cần giao thiệp nhiều với người khác.” Cô chỉ con ma nam cụt chân trên mặt đất, “Tôi thấy anh ta thì đột nhiên nhớ tới, thi thể không tính là người nên sẽ không để ý đến hình tượng của tôi. Tôi thấy mình hoàn toàn có thể đảm nhận công việc này!” …? Nữ quỷ áo đỏ có chút mờ mịt gật đầu, u ám nhìn cô gái tóc đen. Nữ quỷ áo đỏ bay thấp xuống “Nhà xác ở đây có người chuyên trông coi, nếu cô muốn làm việc ở bệnh viện thì làm y tá hoặc là bác sĩ, phải rồi, cô tốt nghiệp trường nào?” Cô vừa dứt lời thì thấy cô gái tóc đen vô cùng khiếp sợ nói “Bây giờ trông thi thể mà cũng có yêu cầu cao vậy sao? Còn đòi cả bằng cấp?” “Đương nhiên, bây giờ làm gì có chỗ nào mà không cần bằng cấp chứ? Ngay cả làm bảo vệ cũng cần phải trải qua huấn luyện đặc biệt, không vượt qua thì bị loại luôn.” “...” Mặt Cố Phi Âm trở nên nghiêm trọng, bằng tiểu học cô cũng chẳng có, xem ra đường này có vẻ không thông, cũng may cô đã quyết định mua răng giả, nếu không cuộc sống sau này sẽ không dễ dàng gì. Nữ quỷ áo đỏ cảm thấy cô gái tóc dài này thật quỷ dị, không chỉ không sợ cô mà còn có thể bĩnh tĩnh nói chuyện phím với cô, cũng khó tìm được người như vậy, “ Cô thật sự không bắt tôi?” Cố Phi âm lắc đầu , hiện giờ trong đầu cô đều là tìm công việc, làm gì còn tâm trí để ý đến chuyện khác. Nữ quỷ áo đỏ nở nụ cười âm trầm “ Xung quanh ta có rất nhiều chị em, nếu cô muốn tìm công việc thì tôi có thể nhờ họ để ý một chút?” Cố Phi Âm lập tức nói “ Tốt, làm phiền các cô vậy.” Cô rủ mái tóc dài màu đen xuống, tỉ mỉ ăn xong hộp cơm, một hạt cơm cũng không chừa lại. Lúc sắp đi nữ quỷ áo đỏ bảo cô tối mai quay lại, cơm trưa coi như đã xong, nếu không tìm được công việc, thì cho dù chỉ một hào cơm hộp đối với cô vẫn là áp lực rất lớn à. “Đúng rồi, việc gì ta cũng có thể làm, cho dù cực khổ hay mệt nhọc tôi cũng không sợ, nói nhiều thì tôi sẽ cố gắng, nếu là không nói thì càng tốt.” Tuy rằng cô đã có răng giả nhưng nói nhiều nhất định sẽ lòi ra, cô không muốn trải qua nỗi khổ bị thất nghiệp nữa. Nữ quỷ áo đỏ “...” Cô trơ mắt nhìn cô gái tóc dài bước đi xa, mái tóc dài nhẹ nhàng bay theo gió, nhẹ nhàng đến mức làm cho cô run lên, cô cảm thấy cô gái tóc dài kia vô cùng quỷ dị, quá dọa người rồi. .... Cơm đã ăn no, công việc đã có người hổ trợ tìm rồi, tâm tình của Cố Phi Âm tốt nên cô ngủ một giấc ngon lành, nhưng mà đến nữa đêm, cô bị mấy tiếng thét chói tai làm cho giật mình tỉnh dậy. Cô mơ màng tỉnh dậy, thấy cô gái hàng xóm đang nhảy nhảy về phía kia nhìn có vẻ vô cùng vui sướng, cả tòa nhà đều có thể nghe thấy tiếng “ Binh, binh, bốp” vang lên, tiếng thét hỗn loạn cùng với tiếng bước chân vô cùng hoảng loạn, hình như có đến vài người, có cả nam lẫn nữ, mấy người này nữa đêm không ở nhà ngủ mà chạy tới đây làm gì. Còn cô gái hàng xóm cách vách, ngày nào cũng nhảy, nhảy, nhảy đã thành thói quen nên cô cũng mặc kệ. Cô trở mình tiếp tục ngủ “Đúng, giải quyết! Lập tức giải quyết! Còn phải cám ơn em mới đúng!” Lãnh Ngạn cố làm ra vẻ giọng ung dung bay bổng trên đầu Duy Nhất, đắm chìm trong hạnh phúc sắp làm cô dâu, cái gì cũng không nghe được, chỉ hỏi, “Cám ơn em cái gì?”“Cám ơn em cô nhóc lanh lợi đưa ra chủ kiến! Để anh đưa Kỳ Thịnh cho bọn họ!” Lãnh Ngạn điều chỉnh lại dòng suy nghĩ của mình, mỉm cười lại hiện ra, nâng cằm cô lên, để cho mình đắm chìm trong sóng mắt tươi đẹp quyến rũ của Nhất lại hơi xấu hổ né tránh, “Thì ra là anh hiểu ý của em! Còn sợ anh nghe không hiểu chứ!” Ánh mắt e lệ, màu da nõn nà, còn có hai gò má ửng hồng, đều làm Lãnh Ngạn rung động.“Nói giỡn! Chỉ số thông minh của chồng em bao nhiêu?” Ánh mắt Lãnh Ngạn cuối cùng lưu luyến trên môi Nhất không chú ý ngẩng đầu, bắt được tin tức trong mắt anh, đột nhiên dán lên môi anh, anh lập tức cảm thấy bị hương vị mềm mại ngọt ngào đầy đặn bao phủ, quanh mình khói nước mập mờ...Mùi vị quen thuộc trong hàm răng của anh thức tỉnh mỗi mạch máu tế bào toàn thân cô, đập vào mặt là hơi thở trùng điệp của anh bao phủ lấy cô, ngón tay không nhịn được luồn vào tóc đen của anh, kéo anh về phía mình chặt hơn, thiết tha bày tỏ nhiều khát khao hơn, chủ động lấy lưỡi chào mời, đầu lưỡi lẫn nhau vừa đụng, dòng điện run rẩy truyền khắp toàn thân, nhiệt tình đã lâu nhanh chóng đốt không khí...Cô khẽ ưm một tiếng, một tay khác thăm dò vào trong thắt lưng lộn xộn của anh, xuyên qua áo khoác, kéo vạt áo sơ mi của anh ra, chạm tay vào bụng nóng bỏng như lửa của ràng cảm thấy anh run rẩy, tay của cô lại bị hai bàn tay to giữ lại.“Bà xã, anh mệt mỏi, sợ không hoàn mỹ, chờ anh khỏe lại, cho em vừa ý!” Anh buông tay cô ra, cười Nhất khó có được chủ động một lần, bị anh ngăn chặn dọc đường vốn hơi có cảm giác thất bại, vừa nghe anh nói vậy cũng bình thường trở lại, suốt mấy đêm không ngủ, dĩ nhiên cần nghỉ ngơi, là cô quá không hiểu chuyện!Vì vậy, cô mắc cỡ đỏ mặt dán sát vào ngực anh, một chút giảo hoạt lóe lên trong mắt, “Xin lỗi... Chỉ có điều, đã bao lâu anh chưa chạy bộ rồi hả? Có bụng nhỏ rồi!”Lãnh Ngạn cười cười trên đỉnh đầu cô, “Đúng, có rất lâu, có thể chăn mùa đông quá ấm áp, không muốn chạy, có lời không phải no bụng nghĩ đến dâm dục sao?”Duy Nhất cười ra tiếng, “Bản tính khó đổi! Nhanh ngủ đi!” “Được!” Lãnh Ngạn vòng chặt tay, ngủ thật nhiệt độ ấm áp của anh, Duy Nhất cũng mệt mỏi dâng trào, sau khi ngáp mấy cái, dần đi vào giấc biết ngủ bao lâu, lúc mơ mơ màng màng cảm thấy Lãnh Ngạn buông lỏng mình ra, còn có giọng anh khẽ kêu, “Mẹ! Mẹ... Mẹ!”Duy Nhất ép mình tỉnh lại, Lãnh Ngạn quả nhiên đang trong mơ, cô vội vàng bật sáng đèn bàn, chỉ thấy đầu Lãnh Ngạn đầy mồ hôi, hô hấp dồn vỗ nhẹ mặt Lãnh Ngạn, “Ngạn! Ngạn! Anh tỉnh đi! Anh gặp ác mộng! Nhanh tỉnh lại!”Lãnh Ngạn đột nhiên mở lớn hai mắt, ánh sáng trong mắt bắn ra bốn phía, nhìn thẳng về phía trước, hình như rất sợ Nhất hơi sợ, dùng khăn giấy nhẹ nhàng lau mồ hôi trên trán anh, dịu dàng nói, “Ngạn, tỉnh lại là hết chuyện, vừa rồi anh gặp ác mộng!”Lãnh Ngạn nghe thấy giọng nói của cô, đưa ánh mắt rơi trên mặt cô, ánh mắt rốt cuộc chuyển dần thành hiền hòa, sáng trong suốt, như có lệ trong Nhất bị dáng vẻ của anh dọa sợ ngây người, tại sao có thể như vậy? Thử khẽ gọi tên anh, “Ngạn...”Anh đột nhiên ôm cô vào lòng, vùi đầu vào cổ cô, “Duy Nhất, anh lại nhìn thấy mẹ anh, nhìn dáng vẻ bệnh của bà rơi vào nguy kịch, rất đau khổ rất khổ sở, người thường không biết bản thân, có lúc ngay cả anh cũng không biết, Duy Nhất...”Mới đầu Duy Nhất ngẩn ngơ, đối mặt với anh như vậy, không biết nên làm thế nào, sau lại thấy bả vai anh khẽ rung động, đau trong lòng như cỏ dại lan tràn rồi...Anh đang khóc sao? Người đàn ông như sắt thép, đã từng kiên cường lạnh như băng...Lập tức ôm lấy anh, dịu dàng đáp lại anh, “Em đang ở đây, đừng sợ, chỉ là mộng, chỉ là mộng mà thôi, đây chẳng qua nói rõ anh nhớ mẹ, đúng rồi, tin tức chúng ta định kết hôn còn chưa nói cho mẹ biết đúng không? Khó trách, mẹ tức giận, không bằng ngày mai chúng ta lên núi thăm mẹ, được không?” Lãnh Ngạn rúc thật lâu trong cổ cô, mới ngẩng đầu lên, vẻ mặt hiểu ra, “Là thế này phải không? Thật sự là vậy sao?”“Đúng! Nhất định vậy!” Duy Nhất cố gắng nở ra nụ cười hiền từ nhất của mình, lòng lại bởi vì nhìn thấy trong suốt nơi khóe mắt anh mà co quắp, thì ra người đàn ông của cô, vẫn có lúc cần cô thương yêu như thế, cô đã cho rằng hoàn toàn chữa khỏi uất ức cho anh...Có lẽ, hai ngày nay xảy ra quá nhiều chuyện!“Bà xã! Đồng ý với anh một chuyện!” Lãnh Ngạn ôm cô vào lòng lần nữa.“Nói đi, em nhất định sẽ đáp ứng!”“Bà xã, tha thứ cho bác trai Doãn đi, mặc dù ông có lỗi, nhưng bây giờ ông đã hối cải rồi, lúc em bị bắt cóc, ông nguyện ý cầm tập đoàn Doãn thị đi đổi em về. Duy Nhất, tình thân đáng quý, có thứ bỏ lỡ sẽ không quay về được, ví dụ như hiện tại, anh rất muốn gọi một tiếng mẹ nữa, nhưng bà không nghe được! Duy Nhất, anh muốn thêm một người thân!” Giọng Lãnh Ngạn lại thêm nức nở nghẹn mắt của Duy Nhất lập tức rơi như mưa, khóc trách anh, “Nói gì vậy! Em không phải là người thân của anh sao? Em là người thân nhất gần gũi nhất của anh!”“Đúng! Duy Nhất, anh cũng là người thân nhất của em, nhưng mà, dù thế nào nhiều người thân cũng không phải chuyện xấu! Lỡ như anh không ở bên cạnh em thì sao? Sẽ có nhiều người chăm sóc em!”Thân thể Duy Nhất cứng đờ, nhạy cảm hỏi tới, “Tại sao? Tại sao anh không ở bên cạnh em?”Lãnh Ngạn thoáng chần chừ, cười đáp, “Ví dụ như, anh bận rộn công việc, đi công tác, lại ví dụ như, giống như tình huống lần này, chừng mấy ngày không trở về nhà, nếu như em có nhà mẹ có thể trở về, anh sẽ tương đối yên tâm.”“Thật sao?” Duy Nhất nghi ngờ nhìn anh, tìm kiếm tính chân thật của lời nói này, cuối cùng bất chấp tất cả, để lại một chiêu mặt dày, “Không được! Từ nay về sau anh không bao giờ được rời khỏi em nửa bước! Đi công tác cũng mang em theo! Ngay cả đi vệ sinh cũng mang em theo!”Lãnh Ngạn cười khẽ, vì cô dã man không hiểu chuyện, sau nụ cười, lại có bao nhiêu lo lắng ẩn giấu? Có thể đáp lại cũng chỉ có một chữ, “Được, được, được!”Ôm chặt nhau không rời, đêm, đang tiếp tục, nhưng, lại không còn là đêm như trước...Trong bóng tối, người nào đó thở dài, kéo dài...

thần bí lão công không thấy mặt full